Chuyện kể về bác hồ với thiếu nhi

      25
Sinh thời, bác bỏ Hồ là người rất mếm mộ thiếu nhi. Người luôn dành tình cảm thân mật đặc biết đối với thế hệ con trẻ của đất nước. Số đông lời dạy dỗ và bài viết của Người giành riêng cho lứa tuổi thiếu hụt nhi được coi như như một trong những di sản vô giá của dân tộc và gắng hệ trẻ em nước ta.

Bạn đang xem: Chuyện kể về bác hồ với thiếu nhi


*

Sinh thời, bác bỏ Hồ là fan rất yêu mến thiếu nhi. Người luôn dành tình cảm vồ cập đặc biết đối với thế hệ con trẻ của đất nước. Rất nhiều lời dạy và nội dung bài viết của Người giành riêng cho lứa tuổi thiếu nhi được coi như như trong số những di sản vô giá bán của dân tộc và gắng hệ con trẻ nước ta.

Trải qua thời gian, những mẩu chuyện về chưng và các cháu thiếu nhi vẫn tồn tại nguyên giá bán trị. Bác luôn luôn có một sự đính bó mật thiết, một tình yêu trìu mến, thánh thiện hòa và kỹ càng với thiếu nhi. Đó là sự ấm áp vô thuộc của một vị lãnh tụ vĩ đại.

Bác hồ nước thăm sân vườn hoa nghìn vấn đề tốt

Xe bác bỏ vừa tiến vào mang lại nơi, Nguyễn thế Hải học sinh lớp một đã nô nghịch cùng bạn, bỗng reo lên:

- bác bỏ Hồ! chưng Hồ!

- bác Hồ về thăm quê nhà nghìn câu hỏi tốt.

Cả đám thiếu hụt nhi dừng chơi, xúm lại quây xung quanh xe Bác.

Đồng chí cần vụ từ vào xe bước ra đề cập nhở những em rồi mở cửa, mời bác bỏ xuống.

Bác tươi mỉm cười nhìn những em rồi hỏi:

- các cháu đang nghịch Tết?

- Thưa Bác, vâng ạ!

- Thưa Bác, năm mới, chúng cháu kính chúc chưng mạnh khoẻ, sống lâu!…

Các em đua nhau nói hầu như điều từ khóa lâu mong được thưa cùng với Bác, tuy nhiên hồi hộp quá, nói không được nhiều…

Bác Hồ vô cùng vui. Nghe những em nói xong, bác bảo:

- các cháu làm cho nghìn vấn đề tốt, gồm nhớ và tuân theo những điều bác bỏ dặn không?

- Thưa bác bỏ có ạ! – Nguyễn cố gắng Hải đứng nghiêm gọi liên hồi 5 điều bác Hồ dạy dỗ như hiểu đồng thanh sinh hoạt lớp.

Tất cả rất nhiều cười. Nhưng ai ai cũng vui do Hải đã trả lời đúng.

Khi bác cùng các đồng chí lãnh đạo bước đi chùa. Đội trẻ em danh dự sẽ dâng hoa tặng Bác, bác bỏ nhận bó hoa từ tay Liên nhóm trưởng Nguyễn Toàn chiến thắng rồi trao cho bạn bè cần vụ.

Bác hỏi Thắng:

- con cháu học có giỏi không? giành được phần thưởng của chưng không?

- Thưa chưng có ạ. Cháu được trao phần thưởng của chưng hai lần: một lượt một cuốn sổ một lần hai quả cam.

Cháu đã có được phần thưởng của Bác, cháu buộc phải giúp đỡ chúng ta học thiệt giỏi, lao rượu cồn thật giỏi… bỏ nhiều người thuộc được quà biếu của Bác, thế mới tốt.

- Thưa bác vâng ạ!

Dành cho những cháu

Trước khi thi công ngôi nhà sàn gỗ của bác bỏ tại Phủ chủ tịch (tầng trên có hai phòng, một phòng bác bỏ dùng vào việc, một chống nghỉ. Còn tầng bên dưới là nơi chưng họp và tiếp khách). Bác bỏ có ý kiến:

- khách hàng của bác có nhiều, có lúc Bác bắt buộc tiếp đông những cháu, vị vậy chú thi công cho bác bỏ một hàng ghế xi măng bao quanh.

Xem thêm: Hậu Trường Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên, Ngắm Dương Dương Và Trịnh Sảng Cực Đáng Yêu Từ

Vâng lời Bác, các đồng chí đã thi công hàng ghế đó. Từng lần những cháu đến, những cháu phần đông quây quần bên bác và được bác bỏ chia bánh kẹo.

Một hôm chưng nói với đồng minh giúp việc:

- Chú xem, khách “tí hon” của bác bỏ khá nhiều, để các cháu vui thì phải gồm cảnh cho những cháu xem, chú nuốm kiếm một mẫu bể về để nuôi cá vàng làm cho cảnh cho những cháu.

Vâng lời Bác, đồng chí giúp việc đi tìm mua một bể nuôi cá để tại hiên chạy dọc của tầng dưới ngôi nhà sàn với thả ba con cá vàng khôn xiết đẹp.

Hàng ngày, sau giờ làm cho việc, bác bỏ thường mang đến cá vàng ăn. Bạn để dành phần đông mẩu bánh mì làm thức nạp năng lượng cho cá. Được bác chăm sóc, bố con cá vàng ngày một lớn cùng phát triển.

Mùa đông trời lạnh, chưng nói:

- Cá cũng giống như người, ngày đông phải giữ nhiệt độ đủ ấm. Chú bắt buộc làm một loại nắp bít bể cá để bảo vệ độ ấm cho cá.

Khách cho thăm nhà Bác, tuyệt nhất là “khách tí hon” rất yêu thích đứng ngắm bể cá vàng. Những bé cá mầu sắc đẹp thật sặc sỡ, tung tăng, che lánh, bơi lội trong bể nước.

Các em sạch với ngoan thật!

Đầu năm 1967, bác bỏ Hồ trở lại viếng thăm tỉnh Thái Bình. Những em thiếu nhi xóm Dân chủ hát vang bài “Giải phóng miền Nam” đón Bác. Chưng hỏi:

- những cháu tất cả ngoan không?

- Thưa bác bỏ có ạ! những cháu thuộc trả lời.

- những cháu có vâng lời cha mẹ không?

- Thưa bác có ạ!

- các cháu nạp năng lượng ở có thật sạch không?

- Thưa bác có ạ!

- Chìa tay cho chưng xem nào?

Những bàn tay xinh xắn, chìa ra trước khía cạnh cho bác xem. Bác gật đầu hài lòng lắm bởi vì thấy cuộc sống thường ngày của các cháu nhỏ tuổi ở nông xóm đã biến hóa dần với cuộc sống thường ngày của dân làng.

Các em sạch cùng ngoan thật. Chưng Hồ rước kẹo chia cho những cháu rồi lại liên tục đi.

Đối với các cháu bé

Nhớ lại hồi bí quyết mạng mới thành công, bác bỏ Hồ rất yêu thích mỗi khi nghe đến tiếng trống ếch rộn ràng, chú ý những bước đi cố tỏ ra vẻ oai nghiêm nghiêm, mà lại vẫn đầy đường nét trẻ thơ của những em.

Có hầu như lúc từ bỏ buồng thao tác trên tầng cao ở phía bắc phủ, bác bỏ phải đứng xem qua vai fan khác để những cháu ko thấy bác bỏ và bác được thoải mái ngắm nhìn các cháu. Trong số những ngày vui cơ hội đó, những em thường xuyên mặc đồng phục quần xanh, sơ ngươi trắng, đầu team mũ calô. Bác bỏ đứng nhìn các cháu vô cùng lâu, vô cùng lâu. Người để ý đến điều gì?

Buổi tối, khi có tác dụng việc, bao gồm tiếng hát của con cháu bé, bác bỏ ra hiệu tạm dừng cùng lắng nghe. Rồi bác bỏ hỏi:

- Chú demo đoán xem, cháu nhỏ nhắn này từng nào tuổi?

- Thưa Bác, năm tuổi.

- Theo chưng thì không nhiều hơn.

- lúc hỏi lại các đồng minh bên Đài phát thanh, tôi thấy chưng thường đoán đúng hơn. Gồm gì nặng nề hiểu đâu, vì bác bỏ đã nghe cực kỳ nhiều, nghe rất siêng năng chú. Và chắn chắn là, vừa nghe bác bỏ vừa tưởng tượng ra cô bé xíu hoặc chú bé tí xíu đó!

Nhưng tôi vẫn không hiểu vì chưng sao đang thao tác làm việc Bác vẫn để đài? có lần tôi hỏi bao gồm nên tắt đài đi không, chưng nhìn tôi trầm ngâm nói:

- Cứ nhằm đấy chú ạ. Để nghe cho có tiếng người. Chú sinh hoạt nhà, dù bé khóc hoặc vợ nói dỗi, có khi nặng trĩu lời, nhưng số đông là cảm tình gia đình…