Cậu là của tôi bây giờ và mãi mãi

      89

Vâng, với đúng chuẩn sau một tháng 1 ngày và 21 tiếng 45" tôi đang đăng chap mới rồi đây!!! Kì thực thì tôi đăng chap muộn là vì tôi chả gồm ý tưởng phát minh gì đẻ viết cho chap này, trong khi các chap sau tôi lại nghĩ được rất nhiều cùng rất nhiều là đằng khácDù sao thì cũng cảm ơn bởi vì vẫn cỗ vũ câu truyện của tớ, Mong những người dân có một ngày bắt đầu tốt lành (10h kỉm rồi còn chúc ngày bắt đầu tốt lành) :D :D*************"Reng reng reng reng....."Tôi nhăn phương diện, cùng với tay đập phịch vào loại đồng hồ thời trang, ngày nghỉ ngơi nhưng mà, cho ngủ tí đi!!" Ting ting ting, ting ting ting....

Bạn đang xem: Cậu là của tôi bây giờ và mãi mãi

!!"Bực mình thiệt, mới sáng ra đang ai gọi năng lượng điện cầm cố, không định để cho bà ngủ à??Tôi trlàm việc mình, kéo chăn chùm kín đầu." Ting ting ting ting....""Aishhh, alô?!"Tôi tức mình, giẫm dòng chnạp năng lượng ra, vớ mang loại điện thoại cảm ứng thông minh bấm chuột nút ít nghe một giải pháp thô bạo."LÔ LÔ CÁI BÔ, MÀY NGHE MÁY CHẬM 1 PHÚT RỒI ĐẤY CON KIAAAAAAAAA!!!" Tôi nhăn mặt, chuyển cái máy ra xa.Híc, new sáng sủa ra đã biết thành tra tấn lỗ tai. Khỏi nói cũng biết là chiếc giọng oanh tiến thưởng của Diệu Anh rồi!" Vụ gì thế?! Cho tao ngủ tí đi!" Tôi mệt mỏi, thiệt là mệt mỏi quá mà!!"Tao mang đến mày 10", không xuất hiện trong nhà tao thì liệu thần hồn nhé!!" Cái giọng của Diệu Anh gìm xuống như là đang nén vật gì giận dữ lắm." Thôi, tao ngủ..." Tôi nhắm mắt, nói ngơ ngàng nhỏng sẽ vào mơTôi ngủ... Tôi bi hùng ngủ...Tôi buộc phải ngủ....tôi ngủ...Ngủ...Ngủ..."Được thôi, vậy tao mang lại mày ngủ chăm sóc trong khám đa khoa nhé!!Ngủ gắng đến dễ chịu và thoải mái.." Nó nói trầm tĩnh,dìu dịu, túc tắc cơ mà khiến tôi tỉnh giấc cả ngủ tức thì chớp nhoáng.Tôi đạp chnạp năng lượng, vứt luôn luôn loại điện thoại thông minh xuống nệm, chạy vào phòng dọn dẹp và sắp xếp cấp tốc.Híc, nó chỉ việc nói gắng tôi cũng hiểu nổi ý nghĩa sâu sắc "thâm nám thúy" của chính nó rồi.Đương nhiên, Diệu Anh vẫn rình rập đe dọa tôi rồi, nội công thâm nám hậu của chính nó tôi còn kỳ lạ gì nữa đâu?!Tôi nói rồi đấy, nó là dân học tập võ đai black hẳn hoi. Chỉ yêu cầu một cú đá của nó là tôi có thể tu dưỡng trong cơ sở y tế hai tháng, ăn hoa trái uống nước thanh lọc cùng với mấy chị y tá dễ thương suốt cả ngày -_-"Uỳnh!!""Mới hết bao gồm 8" nhé!" Tôi giẫm cửa, xông vào nhỏng super man, thnghỉ ngơi hồng hộc,phương diện tái ngắt bởi vì mệtHíc!! Đúng là ức hiếp đáp tín đồ vượt đáng! Nhà tôi bí quyết công ty nó mang đến 2 cây, tôi đề nghị chạy bộ mệt bsống khá tai ra. Vậy nhưng chỉ đến có 10 phút ít.hầu hết lúc suy nghĩ lại,mình cũng thần thánh gớm ghê !!Diệu Anh vẫn nhàn nhã uống sữa, cầm cố chân đọc truyện, liếc tôi một chiếc đầy khiếp hãi."Mày không thể ăn diện chỉnh chu hơn một tí à?" Nó khinh khỉnh quan sát tôi "Trông chẳng khác gì nhỏ đồng nát!!"Vâng, nắm đấy. Ai đời bị con đồng bọn bảo mình chẳng khác gì bé đồng nát. Hạnh phúc ghê cơ!! =_=«Hân hạnh cảm ơn lời khen của mày!» Tôi mỉm cười như mếu, nhìn nó với cái mặt đểu trả.Nó liếc tôi một cái, rồi vùng dậy khỏi loại ghế xoay,vứt bộp quyển truyện sang 1 bên."Đi vào chỗ này cùng với tao!" Diệu Anh nói, di động cầm tay tôi lôi vào phòng20" sau....."Aaaaaaaaaaaaaaa....."Một giờ đồng hồ hét long ttách lsinh sống đất, phạt ra từ bỏ tòa nhà của Diệu Anh, ước lượng cỡ 2000 đề xi ben vang lên tạo nên mọi trang bị bao phủ rung chuyển -_-Xin đính thiết yếu, giờ đồng hồ hét chính là của tôi!"Mày vươn lên là tao thành cái gì thế này??" Tôi nói to lớn, khía cạnh nhăn lạiDiệu Anh bỏ hai tay bịt tai ra, không thua kém cạnh cũng nói to:"Đẹp vắt còn gì!"Tôi chú ý bản thân vào gương, trông chả không giống gì mụ phù tdiệt Gozilla tập trang điểm đi tán trai hết! Kiểu nlỗi mấy các cụ già già rồi còn đú đởn ấy. Ớn không còn cả người!"Còn cả tính năng này nữa, mi cũng biết tao ko say đắm mặc dòng thể nhiều loại này còn gì??" Tôi đem tay kéo mẫu váy đầm màu sắc hồng ngắn cũnDiệu Anh lặng ngắt không nói gì,mặt xụ xuống."Thôi, tao không khoác nữa đâu, với lại có cần cơ hội gì đâu cơ mà ăn mặc màu sắc mè có tác dụng gì?" Tôi vơi giọng"Mày nên đi với tao!" Nó nói"Đi đâu?" Tôi hỏi"Gặp mặt!" Nó trả lời nđính gọnGặp mặt?! Đừng nói cùng với tôi là nó định chuyển tôi đến mấy nơi sến sến,rồi mấy thương hiệu đàn ông thì cố gắng tỏ ra men lỳ,nam tính mạnh mẽ, thỉnh phảng phất lại vuốt vuốt loại mái tóc dựng dựng đầy đủ kiểu dáng. Còn mấy nữ thì ưỡn a ưỡn ẹo, ra vẻ dễ thương và đáng yêu, thướt tha đến ớn giá buốt.Đừng hỏi vày sao tôi biết, tôi thao tác vào quán cà phê mà!!"Mày định dẫn tao cho cái vị trí đó à?!" Tôi hỏi, làm cho khía cạnh nghi ngờ."Đúng!Bên thiếu phụ còn thiếu một người!" Nó nói, khía cạnh thức giấc bơHả?!!!"Còn lâu!!" Tôi trả lời luôn chẳng suy nghĩ"Ừ, vậy thì thôi!" Diệu Anh nói, dẫu vậy tôi thấy ẩn sau nó là cả một vấn đềNó đi sang một mặt, lặng ngắt không nói gì cùng với tôi nữa.Thôi bị tiêu diệt, chừng như Diệu Anh giận tôi rồi thì phảiTôi ren rón rén bước về phía Diệu Anh, huơ huơ tay trước khía cạnh nó."Này..." Tôi lay lay vai nó " Mày giận à?"
"Không!" Nó nói nhẹ bẫngThôi chết, thôi chết, hình dáng nó giận thật rồi!!Hức, nó cđọng vấn đáp là "có" hoạ may tôi còn đỡ sợ hơn ấy. Một Lúc nhưng mà nó sẽ vấn đáp "không" tức thị cơn thịnh nộ của chính nó đang đi tới đỉnh điểm, cảm nhận nlỗi một trái căng bóng đét có thể bị nổ bất cứ lúc nào.Cũng y hệt như tín đồ ta bảo: con gái nói bao gồm là không, nói ko là có ấy."Thôi được rồi, tao đi!" Tôi thlàm việc hắt raHức, sao tôi lại gian khổ như thế này chứ?!"Thật hả?!" Diệu Anh đôi mắt sáng sủa bừng lên, chạy qua bao phủ lấy tôiHic,biến đổi cách biểu hiện nkhô hanh gớm!"Nhưng mà có ĐK...." Tôi nói"Điều kiện gì?!" Diệu Anh nhìn tôi"Tẩy hết chiếc sản phẩm gì nào đấy mi vừa để bôi lên phương diện tao đi cùng tao sẽ không còn mặc chiếc thể các loại này nhởn dơ dáy ở ngoài đường đâu!" Tôi lấy một tay chỉ vào mặt, một tay chũm dòng đầm color hồng hồng của chính nó..Vâng, với sau đó 1 hồi tranh đấu nữa thì tôi lại thành nlỗi sau:Mặt thì trang điểm "tự nhiên" (theo lời Diệu Anh), tóc xõa để mái chéo cánh. Mặc một loại áo thun White sơ vin rộng bụng vào phía bên trong dòng quần xà lỏn trườn ngắn thêm, khoác kế bên mẫu áo khoác mỏng tanh màu sắc hồng nphân tử dài đến mông. Đi đôi giầy bánh mì cao trung bình 5 phân màu đenhic, mặc dù sao cũng giảm thiểu rộng ban nãy!.."Oáp!!" Tôi ngáp lâu năm một chiếc, tay mân mê vỏ hộp giấy trước mặtHíc,nãy giờ ngồi chờ cũng tầm 20 phút ít rồi đấy. Con trai gì và lại để phụ nữ buộc phải ngóng cơ chứ? Chhình ảnh dã man!"Xin chào!" Tôi sẽ lơ đphưỡn, quan sát ttách nhìn khu đất, quan sát mây chú ý cỏ, thì gồm tiếng nói của một dân tộc vang lên làm tôi đơ mìnhMột đám đàn ông khoảng tầm tầm 5 hay 6 fan gì đó tiến lại ngay sát địa điểm tụi tôi,mỉm cười tươi không còn cỡ. Nhìn qua thì trông ai cũng có vẻ đẹp mã.Tôi chẳng quyên tâm lắm, cúi xuống liên tục kháng tay lên cằm nghịch hộp giấy trong những khi cả bạn bè con gái (bao gồm Diệu Anh) các đứng lên đón họ"Mấy bạn mang đến thọ chưa?!" Một cậu đàn ông vào hội kia nói"Bọn mình vừa bắt đầu cho thôi!" Một nữ giới cườiVừa bắt đầu đến?! Làm ơn đi, tôi đã ngồi đây được gần 30 phút rồi đấy. Tôi là mẫu đứa độc nhất vô nhị ngồi đếm từng giây từng phút đấy"Con trai trình làng trước nhé! Mình thương hiệu Duy Anh!" Tên nam nhi ngồi đối diện tôi mnghỉ ngơi lờiNhìn cũng đẹp nhất trai phết! Tóc color phân tử dẻ hơi lệch sang một bên, mỉm cười để lòi ra chiếc răng khểnh trông rất đáng để yêu"Mình thương hiệu là Lam Phong.""Mình là Hoàng Vũ.""Mình thì thương hiệu là Nam Anh.""Còn mình là Quốc Tuấn."Lần lượt tư tên cơ phần đông giới thiệu"Mình tên là Ngọc Hà!" Một con bạn ngồi kế bên cùng nói trước"Mình tên Chi Mai.""Mình tên Mai Anh.""Mình thương hiệu Diệu Anh."Tôi vẫn ngồi kháng tay lên phương diện tay tê chuyển phiên chuyển phiên mẫu vỏ hộp giấy. Không xem xét điều gì xung quanh cho đến khi..."Bụp!""Au, sao mi đá tao?!" Tôi trừng trừng mắt nhìn Diệu AnhCái gì thế?! Đang lặng vẫn lành đi tiến công tôi là sao chứ"Đến lượt mi đấy!" Diệu Anh cũng trừng đôi mắt lạiHơ, lượt? Lượt gì?!Tôi ngờ ngạc con nai tiến thưởng nhìn đầy đủ bạn cũng đang quan sát tôi chằm chặp."À,Xin lỗi,mình thương hiệu Nguyệt Linh!" Sau một hồi dại dột thối mặt ra, tôi cũng thừa nhận thức được vấn đề, cười cợt trừ nóiGì vậy?! tín đồ ta nói hoàn thành rồi thì thôi chứ?! Sao cđọng chú ý châm bẩm thế?"Hề hề! Mọi bạn cứ đọng liên tục đi nhé!" Tôi cườiCái cthị trấn gì sẽ ra mắt thế?! Mặt tôi bám đồ vật gi à?Mọi fan quan sát tôi, tôi nhìn mọi bạn, cứ như vậy cho tới lúc..." Nhìn cậu dường như thân quen.." Hoàng Vũ tiến sát phương diện về phía tôi,nhíu màyQuen? Quen rứa nào được nhưng quen thuộc.

Xem thêm: Điểm Chuẩn Đại Học Công Nghệ Sài Gòn Là Trường Công Hay Tư, Trường Đại Học Công Nghệ Sài Gòn

Chỗ này không tính Diệu Anh ra thì tôi chưa bao giờ ai không còn luôn"A! Phải rồi!" Tôi giật thót bạn, quay mặt về phía tất cả tiếng nói"Cậu là Trần Nguyệt Linh, học tập lớp 10a1 trường nước ngoài Karishma đúng không?" Cô các bạn thương hiệu Chi Mai đó nói như bắt được rubi."Ơ, phải!" Hơ, mình nổi tiếng nỗ lực sao?!"À đúng rồi, nghe nói các bạn thi đỗ vào trường Karishma với số điểm ngay gần hoàn hảo, còn được ca tụng là Công chúa tuyết xuất xắc là công chúa băng giá bán đúng không?" Mai Anh cũng nói xen vào.Hơ, bao gồm ai nói gì mang lại tôi nghe dễ dàng nắm bắt tí được không?! Sao nãy giờ đồng hồ nghe mấy fan đó nói nhưng mà chả thông được chũ nào ráng này?Tôi ngờ ngạc con quay ra nhìn Diệu Anh, nó chỉ mỉm cười mỉm cười chú ý tôi.
"Ê mày!" Tôi huých huých vào tay nó "Là sao?!""Mày thành fan lừng danh rồi đó!" Diệu Anh cườiKhó hiểu thừa, đã lặng đang lành bỗng nhiên thành bạn khét tiếng new tởm.Thôi kệ, ko quyên tâm nữa."Cậu cho mình số điện thoại cảm ứng thông minh được không?!" Cậu bạn tên Duy Anh đó chú ý tôiTôi chẳng nói gì, chỉ giơ chiếc điện thoại lên trước mặt cậu ta."Cám ơn!Có gì liên hệ nhé!" Duy Anh cười tươi, trả lại điện thoại cảm ứng mang đến tôiSau một hồi lôi thôi đầy đủ vẻ bên ngoài, ở đầu cuối bọn họ cũng chịu tha đến cái mạng sống tồi tệ của mình trở về với nơi chốn bình yên -_-Tôi cùng Diệu Anh bước thoát khỏi dòng quán chất đầy sến sủa kia.Mặt cả nhì những chán nản"Kết cục là tao cũng chẳng kiếm được ai!" Diệu Anh thngơi nghỉ dài chán nản"Đấy, vắt cơ mà mày còn đi!Lại còn bắt tao đi" Tôi bĩu môiVốn dĩ tôi bao gồm yêu thích hố gì mấy vụ này đâu?! Thế mà Diệu Anh cđọng bắt tôi đi mang lại bởi được.—————-"Xong rồi à?!"Tôi vừa bước thoát khỏi cửa được vài ba bước thì bao gồm một các giọng nói thân thuộc vang lên bên tai khiến tôi đứng sững lại.Giọng nói này... của cậu ta? Là Vũ Quốc Thiên.Tôi cđọng đứng chôn chân trên đó,không quay khía cạnh lại, cũng ko bước tiếp.."à thôi,tao gồm câu hỏi rồi,đi trước nhé!" Diệu Anh nháy đôi mắt cùng với tôi một cái rồi chạy biến mất khi tôi còn chưa kịp trân trốiCon bạn khốn nạn,mang lại cơ hội quan trọng thì nó bỏ bằng hữu như thế đấy!"Cậu cơ mà cũng yêu cầu tđê mê gia mấy vật dụng nphân tử nhẽo như thế này hả Linh?!" Cậu ta tiếp tục nóiTôi định trở về giải thích cùng với cậu ta là mình bị ép đi, nhưng lại phần đông hành động các dừng lại tức thì tức khắc.Đúng thế! Sao đề xuất lý giải cơ chứ?"Tôi đang ngóng cậu được 1 giờ rồi đấy!" Quốc Thiên nói giọng trách móc1 tiếng?! Cậu ta vẫn trách nát tôi sao??"Từng ấy thời hạn của cậu đâu bao gồm ăn uống nhằm gì so với tầm thời hạn hai năm của tôi?!" Tôi nhếch mnghiền, tảo phương diện lại đối lập với cậu taTrách rưới móc gì chứ? Tôi chẳng làm gì tất cả lỗi cả!Vũ Quốc Thiên hơi không thể tinh được,rồi lặng ngắt trầm tư sau lời nói của tôi"Lúc tôi quan tâm tới cậu, cậu chỉ gạt tôi qua một bên còn chỉ quan tâm mang đến mấy cô con gái tè tlỗi bắt mắt vị bố mẹ cậu mang lại. Cậu coi tôi như một bé đỉa dính đuôi với rồi vứt tôi 1 mình đợi cậu suốt 2 năm ttách. Đến bây chừ cậu lại tìm tới tôi và nói mấy lời đường mật đó cùng với tôi. Cậu suy nghĩ làm cầm sẽ thay đổi được gì à?!" Tôi tuôn ra một tràngĐúng thế!Không được mắc sai trái nữa! Chỉ buộc phải một lần là vượt đầy đủ."Cậu cần thiết bỏ qua mất số đông cthị trấn vào thừa khứ và nghĩ mang lại tôi một lần được hả Nguyệt Linh?!" Vũ Quốc Thiên ngước mắt nhìn tôi"Nghĩ mang đến cậu?!" Tôi mỉm cười lạnh lùng " Vậy cậu cũng đâu hề nghĩ cho tới tôi?!!"Cậu ta cúi đầu lặng lặng"Xin lỗi!" Tôi xoay tín đồ "Tôi yêu cầu đi!"Thật sự là tôi không muốn gợi lại đa số cthị trấn đó nữa. Sao cậu ta không buông tha cho tôi được thế??"Đừng đi!"Cánh tay tôi bị cất giữ.Tôi xoay phương diện lại nhìn Thiên, cậu ta quan sát trực tiếp vào đôi mắt tôi...."Cậu nghĩ vị sao tôi đề nghị trlàm việc về đây trong lúc đúng ra là tôi đã định cư ngơi nghỉ Mỹ?!" Quốc Thiên nóiTại sao?! Tôi không quyên tâm, cậu ta sẽ bỏ bỏ tôi như vậy, thì thà cứ làm việc kia cho đến khi kết thúc đời còn hơn là quay về trên đây với search tôi, rồi nói mấy lời và lắng đọng trả chế tạo đến sởn sợi ốc!"Cậu chớ tất cả nói bởi vì tôi!Tôi đang nghe các người đưa chế tạo ra các rồi,nên đừng bao gồm lừa tôi nữa" Tôi mỉm cười đểuQuốc Thiên khá nhíu ngươi tức giận,thsinh hoạt hắt ra"Thôi được,trường hợp cậu sẽ như thế,thì cđọng trút bỏ hết tức giận lên đầu tôi một lượt đi,tôi đang làm cho bình phong đến cậu!" Cậu ta nói cương cứng quyếtHờ,bình phong ư? Cậu ta định lừa tôi đến lúc nào nữa thế?Tôi nhìn Quốc Thiên chằm chặp,từng kí ức đột nhiên ùa về...————-Tôi hăm hnghỉ ngơi xách vỏ hộp bánh kem nhỏ dại xinch thứ nhất nhưng mà mình làm cho được, khiêu vũ chân sáo đến nhà của Thiên Thiên...."Chồng Thiên ơi...Chồng...."Tôi đứng chôn chân trên chỗ,nấp sau cánh cửa msinh hoạt hờ mở lớn ánh mắt cảnh tượng trước mặt..Gì rứa này? Chồng Thiên sẽ ôm ai cầm kia? Sao lại ôm đứa phụ nữ không giống chứ?Không đâu,có thể chỉ cần hiểu lầm thôi. Phải,hiểu lầm thôi! Một lát nữa chắc chắn là tôi vẫn nhận ra lời lý giải của chồng Thiên."Em cứ loại trừ không còn tức giận lên đầu anh một lần đi!Anh vẫn làm bình phong đến em!" Tiếng Quốc Thiên vang lênTôi nhìn vào khuôn mặt đàm đìa nước đôi mắt của đứa đàn bà kia rồi quan sát Quốc Thiên. Chồng Thiên sẽ quay lưng về phía cửa buộc phải không thấy tôi..Hotline "em" xưng "anh"? Thậm chí ck Thiên cũng chưa từng một đợt nói cùng với tôi và lắng đọng nlỗi thế?Hóa ra trước tiếng tôi chỉ cần nhỏ hề thôi à? Không thể thay,tôi tin ck Thiên,tôi tin cùng đang mãi sau tin!!!Tôi đặt vỏ hộp bánh ngơi nghỉ trước cửa ngõ,quay đầu bước đi..——————-Cho mang lại bây chừ, Khi lưu giữ lại tôi vẫn thấy bản thân là 1 trong con ngốc,mặc dù thực sự chỉ ra trước đôi mắt mà lại vẫn cứ tin cậu ta một phương pháp ngớ ngẩn ngốc.
Thật nực cười!!!"ĐỪNG SỬ DỤNG CÂU NÓI ĐÓ VỚI TÔI!!!!" Tôi gằn từng giờ đồng hồ một,nhìn thẳng vào mặt cậu taNghe thiệt bi thương cười! Cậu ta nghĩ về tôi là ai chứ? Mấy cô nữ giới tè thư kia à? Hay là Trần Nguyệt Linh ngốc ncội của 2 năm về trước? Cậu ta nghĩ về tôi sẽ ảnh hưởng lừa một đợt nữa chắc?Tôi quay đầu bước tiến, kệ xác cậu ta đứng đó..."Vậy đến tôi một lần được không?" Quốc Thiên nói "Sau kia tôi đã phát triển thành khỏi mắt cậu!""Cậu muốn gì?" Tôi nhíu mày"Cho tôi đi chơi với cậu,một đợt thôi,với tôi đã biến mất ngoài mắt cậu..." Cậu ta cúi phương diện,các giọng nói càng ngày nhỏ tuổi đi nlỗi một cậu rạng rỡ đã nhấn lỗi với mẹBiến mất?! Bao thọ chứ? Một ngày và rồi lại mang đến trước khía cạnh tôi với nói đầy đủ lời lẽ vô vị nỗ lực này à?"...Mãi mãi!!" Tôi vừa ngừng lưu ý đến thì tiếng nói của Quốc Thiên lại vang lên nhỏng phát âm được xem xét của tôi vậyMãi mãi??!!!"Cậu có thể không?" Tôi cười cợt nhếch mép,hạ giọng"Chắc chắn,chỉ việc cậu dành thời gian mang lại tôi là ngày từ bây giờ. Mọi lắp thêm từ bỏ trước cho giờ đồng hồ đang chỉ từ là quá khứ. Tôi cùng cậu sẽ không thể là gì của nhau!!!" Cậu ta quan sát vào mắt tôi cương nghị nói"......."——————————-"Ơ ơ Oáp ờ...." Tôi đem tay đậy miệng"Cậu ko đam mê xem thể một số loại phim này nữa hả?"Quốc Thiên dơ bịch bắp rang bơ lên trước khía cạnh tôi, hỏiTôi bốc mang một cái, ném nhẹm tọt vào mồm!Nhìn bên trên loại màn hình hiển thị mà xem. Toàn mấy bộ phim tình cảm tía linh tinh đầy đủ loại mà tôi cũng chả gọi cốt của nó là nói đến cái gì nữa. Gì cơ mà "I love you 4ever" rồi thì "Me too honey"...-_-Đấy là còn chưa nói đến mấy cặp đôi cứ đọng tựa tựa vào nhau, thỉnh thoảng lại vuốt vuốt tóc, cơ hội sau thì cù ra thơm vô má... nói phổ biến là đủ thể loại sến sẩm sởn tua ốc,"Nhạt nhẽo!" Tôi xịt ra một từ bỏ nthêm gọn,rồi chùm mũ áo lên đầu đi ngủ"Vậy đi!" Quốc Thiên kéo tôi điGì thế? Tôi đang ao ước ngủ mà?!.."AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" Tôi hét tướng tá lên, rất nhiều cảm giác phấn kích tăng trào.Oa,say đắm thiệt đấy nhé! Lâu lắm bắt đầu được ngồi tàu điện.Tôi mỉm cười phệ,phần nhiều u phiền hậu phần đa tung biến hóa không còn.Quốc Thiên tảo quý phái nhìn tôi, khẽ mỉm cười cợt tuy vậy ánh nhìn lại ánh lên chút ít u bi thảm...Là bởi vì tôi sao????.."Cái này gắng nào?" Quốc Thiên giơ một mẫu áo phông nhiều năm tay ngắn mang đến bụng màu Đen Trắng in số chín với một dòng đầm nthêm mỏng tanh xòe cũng color Đen."Gì cũng khá được tuy nhiên chưa hẳn là váy" Tôi một tay vậy que kem mút ít chùn chụt,một tay thì đẩy bộ đồ áo đó raNghĩ sao nhưng tôi lại mang thể một số loại kia chứ? Thực ra thì dòng áo kia đúng giao diện tôi phù hợp, cơ mà tôi chỉ mang nó với quần jean hoặc là quần short với chiếc quần vớ, chứ tôi không say mê mặc váy nđính đến lắm, vượt hnghỉ ngơi hang, vượt phiền toái " Thế còn loại này!" Quốc Thiên giơ loại khác ra..."Không bao giờ!!!" Tôi hét lênCậu ta nghĩ gì cơ chứ? Còn giơ cả một cái váy tức khắc cũng nlắp ngắn thêm như vậy, còn lâu đi!Nói thông thường là 1 hồi giằng co, cậu ta cũng chọn cho tôi kha khá đồ đạc cơ mà tôi cũng chả biết là cậu ta cài đặt cơ mà vật gì...Tôi bước xuống ngoài cái xe,ôm bên trên tay một gò đồ dùng tới msinh sống khóa."giã biệt,cảm ơn sẽ gửi tôi về!" Tôi nói nốt"Chờ vẫn Nguyệt Linh!" Tay tôi bị bảo quản cố nhiên câu nói của Quốc ThiênCả fan tôi bất giác loạng xoạc về phía sau,đụn đồ dùng trên tay rơi xuống khu đất. Một vòng đeo tay ôm trọn đem tôi...Cậu ta... vẫn có tác dụng trò gì thế? Sao lại ôm tôi?"Xin lỗi, cùng cảm ơn cậu! " Quốc Thiên rỉ tai vào tai tôiTôi bất gitàn ác thấy ấm cúng lạ thường, cảm giác thả giàn với thoải mái và dễ chịu giần len lách vào vào tôi...Không được, ko được! Mặc mặc dù đây là loại ôm mà lại tôi từng chờ đợi 2 năm ngoái. Nhưng giả dụ hiện giờ lại đắm chìm vào nó thì tôi đã lại mắc sai trái mà lại thôi. Trần Nguyệt Linch này không thể sai trái nữa!!!Tôi cựa bản thân,ước ao thoát khỏi vòng tay của Quốc Thiên"Một chút ít thôi,làm ơn!" Mọi cử hễ của tôi bỗng nhiên ngừng lại sau câu nói đóMột lúc sau, cậu ta buông tôi ra, khẽ mỉm cười:"Tôi sẽ giữ lại được lời hứa! Tạm biệt!"Tôi đứng tần nsát sống đó,nhìn theo bóng dáng Quốc Thiên chìm dần vào bóng buổi tối, có chút hụt hẫng nhấc lên...Tôi vừa vứt loại bỏ đi kỉ niệm thừa khứ đọng kia ư??????———HẾT CHAPThực ra thì chap này chả có gì rực rỡ cả. Chính người sáng tác cũng chả thấy mê thích chap này là mấy! ;(Nhưng bản thân hứa hẹn là sẽ đăng chap 10 nhanh hao hơn với cũng chắc chắn rằng hay hơn.Nhớ vote và cmt nhận xét dùm mình nhé!!! Thank kiu